Tuổi Thơ Và Thân Thế Của Mô-sê
Mô-sê là hậu duệ của Lê-vi, anh em với Giu-se. Trước kia, gia đình Giu-se và con cháu của họ đã có một cuộc sống rất hạnh phúc tại Ai Cập.

Thế nhưng, mọi chuyện thay đổi khi một vị Pha-ra-ôn mới lên ngôi, người hoàn toàn không biết gì về Giu-se. Lo sợ trước sự phát triển đông đúc của người Ít-ra-en, vị vua này đã bắt họ làm nô lệ và ép buộc họ phải lao động cật lực để xây dựng các thành phố cho Ai Cập.

Kế hoạch kìm hãm này thất bại vì người Ít-ra-en vẫn ngày càng lớn mạnh, dẫn đến việc Pha-ra-ôn ra lệnh không cho phép bất kỳ bé trai Ít-ra-en nào được sống sót.

Khi Mô-sê ra đời, mẹ cậu nhận thấy sự đặc biệt của con mình nên đã giấu cậu trong suốt ba tháng. Khi không thể giấu thêm được nữa, bà đặt cậu vào một chiếc thúng và thả ven bờ sông Nin, trong khi chị gái của Mô-sê đứng từ xa để canh chừng.

Tình cờ, con gái của Pha-ra-ôn đi dạo bên bờ sông, tìm thấy chiếc thúng và cảm thấy thương xót khi nghĩ rằng đây là một đứa bé Ít-ra-en đáng thương. Ngay lúc đó, chị gái Mô-sê xuất hiện và đề nghị tìm một người phụ nữ Ít-ra-en để chăm sóc đứa bé, nhờ đó mẹ ruột của Mô-sê đã được thuê để nuôi dưỡng chính con trai mình.

Sau này, Mô-sê được công chúa nhận nuôi, trở thành cháu trai của vị vua đang nhẫn tâm bắt dân tộc mình làm nô lệ.

Chạy Trốn Và Tiếng Gọi Từ Bụi Gai Rực Cháy
Khi trưởng thành, Mô-sê phạm một sai lầm nghiêm trọng khiến Pha-ra-ôn tức giận và tìm cách giết ông. Ông buộc phải bỏ trốn đến xứ Ma-đi-an.

Tại đây, bên một giếng nước, ông đã dũng cảm bảo vệ bảy cô con gái của tư tế Gít-rô khỏi những kẻ chăn chiên hung hăng. Cảm kích trước hành động này, Gít-rô đã mời Mô-sê về sống cùng, và ông đã kết hôn với Xếp-pô-ra, một trong những người con gái của Gít-rô.

Trở lại Ai Cập, vị Pha-ra-ôn cũ qua đời nhưng người kế nhiệm vẫn tiếp tục bóc lột người Ít-ra-en. Họ than khóc tuyệt vọng, và Thiên Chúa đã nghe thấy tiếng thấu cám của họ.

Một ngày nọ, khi Mô-sê đang chăn bầy cừu, một thiên thần của Chúa hiện ra từ một bụi gai đang bốc cháy nhưng kỳ lạ thay, bụi gai lại không hề bị thiêu rụi. Thiên Chúa cất tiếng gọi Mô-sê, bày tỏ sự xót xa cho dân Người và giao cho ông sứ mệnh trở về Ai Cập để giải cứu họ.

Dù Mô-sê liên tục từ chối vì e sợ người dân sẽ không tin mình, Thiên Chúa đã khích lệ ông bằng cách hóa cây gậy thành rắn và nhắc nhở rằng chính Người là Đấng tạo ra miệng lưỡi loài người.

Khi Mô-sê vẫn nài nỉ xin Chúa sai người khác, Chúa đã nổi giận nhưng vẫn cử anh trai ông là A-ha-ron đi cùng để làm người phát ngôn. Sau đó, Mô-sê và A-ha-ron lên đường trở về Ai Cập.

Mười Tai Ương Và Cuộc Xuất Hành Vĩ Đại
Mô-sê và A-ha-ron đến gặp Pha-ra-ôn, truyền đạt lệnh của Thiên Chúa yêu cầu thả tự do cho dân Người. Đáp lại, Pha-ra-ôn bắt người Ít-ra-en làm việc khổ sai nặng nhọc hơn, khiến họ oán trách Mô-sê.

Chúa bảo Mô-sê ném cây gậy xuống đất để hóa thành rắn; dù các thuật sĩ Ai Cập cũng làm được điều tương tự, gậy của A-ha-ron đã nuốt chửng gậy của họ. Dù vậy, lòng Pha-ra-ôn vẫn vô cùng cứng cỏi.

Thiên Chúa tiếp tục giáng thêm chín tai ương nữa xuống Ai Cập để chứng minh quyền năng của Người.

Đỉnh điểm là vào đêm diễn ra tai ương cuối cùng, tiếng than khóc vang rền khắp Ai Cập vì không có ngôi nhà nào là không có người chết. Hoảng sợ tột độ, Pha-ra-ôn ngay lập tức gọi Mô-sê và A-ha-ron đến, yêu cầu họ đưa dân Ít-ra-en rời đi ngay lập tức.

Dân chúng tức tốc khởi hành, mang theo nhiều của cải của người Ai Cập cùng với hài cốt của Giu-se đúng như lời hứa từ nhiều năm trước. Thiên Chúa dẫn dắt họ đi bằng một cột mây vào ban ngày và cột lửa vào ban đêm.

Khi họ đang cắm trại bên bờ Biển Đỏ, Pha-ra-ôn hối hận và xua quân đội đuổi theo. Người Ít-ra-en hoảng loạn tột độ, nhưng Mô-sê đã trấn an họ rằng Chúa sẽ chiến đấu thay cho họ.

Chúa dùng cột mây và lửa để ngăn cách hai đội quân, sau đó sai gió mạnh thổi rẽ nước biển ra làm đôi khi Mô-sê giơ tay lên. Người Ít-ra-en an toàn đi qua biển trên nền đất khô ráo.

Khi quân Ai Cập liều lĩnh đuổi theo, Chúa làm họ rối loạn tột độ. Mô-sê một lần nữa giơ tay lên, nước biển lập tức ập lại, cuốn trôi toàn bộ đội quân Ai Cập và giải cứu dân Ít-ra-en hoàn toàn.

Sa Mạc, Lều Hội Ngộ Và Mười Điều Răn
Những phép lạ vĩ đại đã được thể hiện rõ ràng trên suốt hành trình: Khi dân chúng đói khát và phàn nàn oán trách, Chúa đã ban cho họ bánh man-na vào mỗi buổi sáng và thịt vào mỗi buổi tối. Khi họ thiếu nước uống, Chúa đã chỉ dạy Mô-sê đập vào một tảng đá để dòng nước tuôn trào ra.

Sau ba tháng đi trong sa mạc, họ đến núi Xi-nai. Trong khung cảnh hùng vĩ với sấm chớp, mây mù dày đặc và tiếng kèn vang dội, Thiên Chúa đã ban cho họ Mười Điều Răn—những quy tắc dạy họ cách sống tôn kính Người và tôn trọng lẫn nhau.

Tại nơi hoang mạc này, Mô-sê đã dựng một “Lều Hội Ngộ” nằm bên ngoài khu trại. Mỗi khi Mô-sê bước vào lều, cột mây sẽ giáng xuống và đậu ngay cửa. Tại đây, Thiên Chúa trò chuyện với Mô-sê mặt đối mặt, thân thiết như hai người bạn.

Cuối cùng, câu chuyện nhắc nhở chúng ta một chân lý tuyệt vời: nhờ những gì Chúa Giê-su đã làm trên thập giá, ngày nay chúng ta cũng có thể trò chuyện với Thiên Chúa như một người bạn thân thiết.
















