Khi ánh hoàng hôn dần buông xuống và bóng tối bắt đầu phủ lấp không gian, các môn đệ xuống bờ Biển Hồ, cùng nhau bước xuống thuyền để băng qua bờ bên kia, hướng về thành Ca-phác-na-um.

Màn đêm tĩnh mịch ngày càng trở nên mịt mùng, thế nhưng Thầy chí thánh là Đức Giê-su vẫn chưa đến hội ngộ cùng các ông.

Giữa lúc ấy, một trận cuồng phong bất ngờ ập tới khiến mặt biển động dữ dội, sóng to gió lớn bủa vây lấy chiếc thuyền nhỏ bé. Mặc cho đêm đen và hiểm nguy, các ông vẫn ra sức chèo chống nhọc nhằn mướt mát.

Khi thuyền đã đi được chừng năm hoặc sáu cây số giữa dòng nước hung hãn, các môn đệ bỗng kinh hồn bạt vía khi trông thấy Đức Giê-su đang hiển dung bước đi trên mặt nước, vững chãi tiến lại gần mạn thuyền. Trước cảnh tượng siêu nhiên giữa đêm đen, các ông vô cùng hoảng sợ vì tưởng là ảo ảnh.

Thấu tỏ nỗi kinh hoàng và sự chới với của các môn đệ, Đức Giê-su đã dịu dàng cất tiếng gọi để xua tan đi sự hoảng loạn: “Thầy đây mà, đừng sợ!”

Vừa nghe âm giọng thân thương quen thuộc của Thầy, tâm hồn các ông phút chốc trào dâng niềm an ủi và bừng lên sự cậy trông, các ông liền vội vã muốn rước Người lên thuyền.

Lạ lùng thay, nhờ quyền năng và sự hiện diện bình an của Người, ngay chính lúc đó, chiếc thuyền dường như đã vượt qua mọi phong ba và nhẹ nhàng cập bến an toàn tại đúng nơi mà các ông dự định đến.

Lời Cầu Nguyện
Lạy Chúa Giê-su,
Chúng con xưng tụng và tạ ơn Chúa vì tình yêu thương quan phòng mà Ngài luôn dành cho nhân loại. Ngài không bao giờ bỏ mặc chúng con đơn độc, ngay cả trong những đêm tối mịt mù nhất của kiếp nhân sinh.
Lạy Chúa, hình ảnh chiếc thuyền của các môn đệ tròng trành giữa Biển Hồ năm xưa cũng chính là hình ảnh con thuyền cuộc đời của mỗi người chúng con hôm nay. Trên hành trình dương thế, đã bao lần chúng con phải đối mặt với sóng gió của bệnh tật, thất bại, của những nghịch cảnh và âu lo sầu muộn. Có những lúc bóng tối của sự thất vọng bủa vây khiến chúng con hoảng sợ, chới với và tưởng chừng như Chúa đang vắng mặt.
- Xin Chúa thương xót và tha thứ cho đức tin yếu kém của chúng con.
- Xin cho chúng con giữa những ầm ì của sóng gió cuộc đời, luôn tĩnh lặng đủ để lắng nghe được tiếng Chúa êm đềm cất lên: “Thầy đây mà, đừng sợ!”
- Xin ban cho chúng con ơn can đảm để luôn biết mau mắn rước Chúa lên con thuyền gia đình, giáo xứ và chính tâm hồn mình.
Lạy Chúa, chúng con xác tín rằng: nơi nào có Chúa hiện diện, nơi đó sóng gió sẽ phải lặng yên. Xin Chúa hãy cầm lái con thuyền cuộc đời chúng con, dẫn dắt chúng con vượt qua muôn vàn gian nguy thử thách, để bình an cập bến quê trời như lòng Chúa hằng mong ước. Amen.














