Sáng sớm ngày thứ nhất trong tuần, khi màn sương đêm vẫn còn giăng lối và vạn vật hãy còn tĩnh mịch, bà Ma-ri-a Mác-đa-la mang theo một lòng mến thiết tha, vội vã cất bước tìm đến ngôi mộ nơi an táng Đức Giê-su.

Thế nhưng, khi vừa đến nơi, bà sững sờ nhận ra tảng đá lớn vốn dùng để niêm phong cửa mộ đã bị lăn ra khỏi chỗ cũ tự bao giờ.

Hoảng hốt trước sự việc lạ lùng ấy, bà lập tức quay gót chạy về tìm ông Si-môn Phê-rô cùng với người môn đệ mà Đức Giê-su hằng thương mến.

Mang theo nỗi âu lo tột độ, bà bàng hoàng báo tin: “Người ta đã đem Chúa đi khỏi mộ mất rồi, và chúng tôi chẳng biết họ đã dời thi hài Người để ở đâu!”

Vừa nghe dứt lời, ông Phê-rô và người môn đệ kia liền tức tốc lên đường hướng thẳng ra hang đá. Cả hai ông cùng hối hả chạy.

Nhờ bước chân nhanh nhẹn hơn, người môn đệ kia đã chạy vượt ông Phê-rô và đến ngôi mộ trước.

Đứng trước cửa mộ, ông cúi người nhìn vào bên trong và thấy rõ những băng vải liệm vẫn còn nằm lại ở đó. Dẫu cõi lòng đang đầy khắc khoải, ông vẫn dừng bước, tôn trọng đợi chờ mà không đi vào trong.

Ngay lúc đó, ông Si-môn Phê-rô theo sau cũng vừa tới nơi. Với lòng sốt sắng, ông bước thẳng vào bên trong ngôi mộ.

Nhìn quanh, ông thấy những băng vải liệm được để lại. Điều kỳ lạ là chiếc khăn che đầu Đức Giê-su không hề vứt lẫn lộn với các băng vải, mà đã được cuốn lại vô cùng cẩn thận, xếp ngăn nắp và đặt riêng ra một nơi.

Bấy giờ, người môn đệ kia, kẻ đã tới mộ trước, mới nối gót bước vào. Đứng trước khung cảnh tĩnh lặng trống vắng nhưng lại vô cùng trật tự ấy, ông đã thấy và tự tận đáy lòng, ánh sáng phục sinh đã bừng lên: ông đã tin.

Thật vậy, dẫu đã theo Thầy bao năm tháng, nhưng mãi cho đến giây phút thiêng liêng này, tâm trí hai ông mới bắt đầu được rộng mở, bởi trước đó hai ông vẫn chưa thấu hiểu trọn vẹn Lời Kinh Thánh đã loan báo rằng: Đức Giê-su phải trỗi dậy từ cõi chết.

Lời Cầu Nguyện

Lạy Chúa Giê-su Phục Sinh vinh hiển,
Chúng con sấp mình thờ lạy và tạ ơn Chúa vì tình yêu vĩ đại mà Ngài đã dành cho nhân loại. Ngài đã tự nguyện chịu sự chết trên thập giá, nhưng đã chiến thắng tử thần và phục sinh khải hoàn để mang lại cho chúng con niềm hy vọng rạng ngời của sự sống đời đời.
Lạy Chúa, khi chiêm ngắm lại buổi sáng Phục Sinh năm xưa:
Xin ban cho chúng con lòng mến thiết tha như Thánh nữ Ma-ri-a Mác-đa-la, luôn khao khát tìm kiếm Chúa ngay cả khi cuộc đời đang chìm trong bóng tối hay những lúc tâm hồn chúng con hoang mang, sợ hãi.
Xin ban cho chúng con sự hăng say của Thánh Phê-rô, biết mau mắn lên đường, không ngại ngần bước vào những thử thách để khám phá mầu nhiệm tình yêu của Chúa.
Và lạy Chúa, xin ban cho chúng con đức tin nhạy bén của người môn đệ Chúa yêu. Để qua những dấu chỉ bình dị trong cuộc sống thường ngày – như những băng vải liệm được xếp lại ngay ngắn – chúng con có thể “thấy và tin” rằng Chúa vẫn luôn hiện diện, hằng sống và đồng hành cùng chúng con.
Giữa một thế giới còn nhiều âu lo và bóng tối, xin cho ánh sáng Phục Sinh của Chúa chiếu soi tâm trí chúng con, giúp chúng con thấu hiểu Lời Kinh Thánh. Xin biến chúng con thành những nhân chứng can trường, mang niềm vui và hy vọng của Tin Mừng Phục Sinh đến cho mọi người xung quanh.
Amen.















