Ơn gọi và lý tưởng truyền giáo:
Phêrô Almatô sinh vào đúng lễ Các Thánh (01/11/1831) tại Tây Ban Nha. Từ nhỏ, cậu bé đã bộc lộ lòng đạo đức qua việc thích đọc kinh Mân Côi và “làm lễ” như các linh mục.

Năm 15 tuổi, ngài vào chủng viện, sau đó gia nhập dòng Đaminh. Những bản tin truyền giáo tại Viễn Đông đã thổi bùng khát vọng trong ngài, dẫn đến việc ngài tu học tại Manila và thụ phong linh mục năm 1854.

Dấn thân tại Việt Nam giữa muôn vàn thử thách:
Năm 1855, ngài đặt chân đến Việt Nam, nhận tên là “Bình”. Dù mang một thân xác ốm yếu, bệnh tật liên miên, ngài lại sở hữu một nghị lực phi thường.

Khi cuộc bách hại đạo trở nên khốc liệt (từ năm 1857), ngài phải sống chui lủi trong hầm tối, bụi tre, chịu đói khát rét mướt. Thậm chí, khi các thừa sai khác tạm lánh sang Macao, cha Bình vẫn tình nguyện xin ở lại sống chết cùng giáo dân.

Sự phản bội và sa lưới:
Từ tháng 8/1861, dưới chiếu chỉ Phân sáp gắt gao, cha Bình cùng các Đức cha phải lênh đênh trốn tránh khắp nơi.

Khi được giới thiệu đến ẩn náu tại nhà một người ngoại giáo (ông lang Thửa), ngài đã bị chính người cháu của ông lang này là Khán Cáp lập mưu lừa gạt, dẫn ra đồng ruộng để nộp cho quan quân lãnh thưởng vào ngày 25/10/1861.

Nụ cười tử đạo và bản án trường sinh:
Quan Tổng đốc Hải Dương có ý nương tay vì thấy các ngài hiền lành, nhưng dưới áp lực của Tổng đốc Nam Định, án trảm quyết đã được ban ra.

Ngày 01/11/1861 – đúng vào ngày sinh nhật tròn 30 tuổi – cha Bình ngồi trong cũi sắt, tay cầm chuỗi Mân Côi, bình thản tiến ra pháp trường Năm Mẫu lãnh án chém đầu, đón nhận vinh phúc tử đạo.

Ngày 20.05.1906, Đức Piô X đã suy tôn cha Phêrô Almatô Bình, dòng Đaminh lên bậc Chân Phước. Ngày 19-06-1988, Đức Gioan Phaolô II suy tôn ngài lên bậc Hiển thánh.

Đoạn đúc kết: Giao ước của Tràng hạt và Thanh gươm
Cuộc đời Thánh Phêrô Almatô Bình là một bức tranh tuyệt đẹp về sự tương phản giữa sự mỏng giòn của thể xác và sự vĩ đại của đức tin. Bức chân dung ngài mỉm cười, một tay cầm tràng hạt, một tay thử lưỡi gươm đã nói lên tất cả: ngài không mù quáng tìm kiếm cái chết, nhưng ngài đón nhận nó với một tâm hồn tự do và thanh thản nhất. Sự vĩ đại của ngài nằm ở chỗ dám từ chối con đường an toàn (lánh sang Macao) để chọn ở lại chia sớt tận cùng nỗi thống khổ với đàn chiên Việt Nam. Đặc biệt thay, ngày ngài vinh hiển đổ máu đào (01/11) cũng chính là ngày sinh nhật tròn 30 tuổi và là ngày lễ Các Thánh. Đó không phải là sự trùng hợp ngẫu nhiên, mà là dấu ấn của Thiên Chúa: ngày ngài khép lại cuộc đời trần thế ngắn ngủi, cũng chính là ngày ngài được sinh ra một lần nữa, bất diệt trong vinh quang Nước Trời.

Lời cầu nguyện cùng Thánh Phêrô Almatô Bình
Lạy Thánh Phêrô Almatô Bình, ngài đã từ bỏ quê hương Tây Ban Nha xa xôi để đến gieo hạt giống Tin Mừng trên đất nước Việt Nam chúng con. Dù mang thân xác ốm yếu và phải đối diện với muôn vàn khốn khó, gông cùm, ngài vẫn luôn nở nụ cười bình an và phó thác trọn vẹn qua tràng hạt Mân Côi.
Xin ngài nguyện giúp cầu thay, ban cho chúng con một ý chí kiên cường và lòng can đảm để đối diện với những nghịch cảnh, bệnh tật hay sự hiểu lầm trong cuộc sống hiện tại. Xin dạy chúng con biết từ bỏ những toan tính an toàn, ích kỷ của bản thân để dám dấn thân yêu thương và phục vụ những người xung quanh.
Đặc biệt, xin cho chúng con luôn biết bám chặt lấy Mẹ Maria qua tràng chuỗi Mân Côi mỗi ngày, để biến đó thành vũ khí thiêng liêng giúp chúng con chiến thắng mọi cám dỗ, giữ vững nụ cười lạc quan, và mai ngày cùng được hưởng phúc vinh quang Nước Trời như ngài. Amen.





